Thứ Năm , 18 Tháng Một 2018
TIN HOT
Ước mong điều thần kỳ của 3 đứa trẻ

Ước mong điều thần kỳ của 3 đứa trẻ

Bố bị tai nạn nằm liệt giường, mẹ bệnh tâm thần, Mỹ Tầm năm nay học lớp 11 cùng 2 em trai xin gạo rau của hàng xóm và nhà chùa để cả nhà ăn. 3 đứa trẻ ước điều thần kỳ giúp bố mẹ khỏe lại, được đi học và có áo mới mặc Tết.
Ngôi nhà tình thương của anh Phùng Tấn Thanh (ở xóm 1, thôn Hòa Đa, xã An Mỹ, Tuy An, Phú Yên) chưa kịp trát vôi vữa, trơ một màu xám. Cách đây 9 năm, sau khi sinh đứa con út, vợ anh, chị Nguyễn Thị Mỹ Hạnh bắt đầu đổ bệnh. Ban đầu, chị có những hành vi bất thường như nói nhảm, cười, khóc một mình.

Anh Thanh vét hết của cải đưa vợ đến các bệnh viện để chữa trị căn bệnh tâm thần phân liệt. Tiền ít, bệnh thì nặng, anh đành đưa vợ về nhà chữa trị theo cách dân gian. Ba đứa con nheo nhóc, vợ bệnh ngày càng nặng, của cải dành dụm được lần lượt đội nón ra đi, thêm vào đó là những món nợ cứ lớn dần.

Anh Phùng Tấn Thanh bị tàn phế phải có người chăm sóc. Ảnh: Thiên Lý.
Anh Phùng Tấn Thanh bị tàn phế phải có người chăm sóc. Ảnh: Thiên Lý.
Năm 2010, gia đình anh Thanh được xét hỗ trợ tiền xây nhà tình thương. Bà con hàng xóm lấy làm mừng cho gia đình bất hạnh, cũng góp thêm để xây ngôi nhà có chỗ che nắng, che mưa. Từ đó đến nay, chủ nhà cũng không đủ tiền để quét vôi cho đàng hoàng, đành để trơ lớp xi măng xám. Hộ nghèo được Nhà nước ưu tiên miễn giảm, hỗ trợ nhiều khoản phí, riêng gia đình anh Thanh có thêm khoản trợ cấp hàng tháng 270.000 đồng cho người bị bệnh tâm thần. Chừng ấy cũng không đủ để anh xoay sở nuôi vợ bệnh và ba con ăn học.

Không để con nghỉ học hay thiếu ăn khi mình còn sức lực, anh Thanh lao vào làm thuê để có tiền trang trải. Tháng trước, anh quyết định gửi người vợ tâm thần cùng các con cho bà nội và hàng xóm để đi Kon Tum chặt mía thuê. Những năm trước, làm cật lực đến Tết anh cũng kiếm được 15-20 triệu đồng. Nhưng con số ấy giờ đã không thành hiện thực với anh Thanh.

Khi anh đi xe máy đến ruộng mía thì bị xe tải đụng, đè dập nửa người. Bệnh viện Quân y 113 Quy Nhơn kết luận anh bị vỡ khung chậu, dập bàng quang, liệt hai chi dưới. Bác sĩ khuyên gia đình đưa anh vào TP HCM. Gia đình, hàng xóm một lần nữa quyên tiền để đưa anh Thanh đi điều trị. Tuy nhiên, các bác sĩ ở Bệnh viện Chợ Rẫy cũng đành chịu vì chấn thương ở khu vực quá hiểm, không thể phẫu thuật.

Từ sau tai nạn, gia đình anh Thanh chồng chất khó khăn. Từ lâu, con gái lớn Mỹ Tầm (lớp 11) đã phải chăm em, nuôi mẹ bị bệnh. Từ ngày cha bị tai nạn, Tầm đôi lúc phải nghỉ học để lo cho cha mẹ và các em. Lối xóm người cho cân gạo, người cho mớ cá, ít thịt, nấu cho cả nhà ăn qua bữa. Em Tầm nghẹn ngào: “Những ngày hết tiền, đứt bữa, con nhờ bà con hàng xóm hoặc đạp xe đến chùa Thiên Long gần đó để xin gạo về nấu cơm, xin bó rau muống luộc cho ba, mẹ và hai em, còn con ăn thứ gì cũng được. Con mong có điều thần kỳ như trong truyện cổ tích để ba con khỏe lại, chúng con được tiếp tục đến trường”.

Gian bếp trống trơn, nguội lạnh của nhà anh Thanh.
Gian bếp trống trơn, nguội lạnh của nhà anh Thanh. Ảnh: Thiên Lý.
Cô Trần Thị Trúc Muội, giáo viên chủ nhiệm lớp của Tầm, cho biết: “Tầm là học sinh hiền ngoan, chăm chỉ nhưng gia đình quá khó khăn. Thầy cô giáo, bạn học cũng đã quyên góp một số tiền giúp đỡ gia đình em Tầm nhưng chỉ là tạm thời”.

Hai anh em Phùng Văn Tịnh (lớp 6) và Phùng Văn Toán (lớp 4) năm nào cũng nhận giấy khen và chỉ có ước muốn đơn sơ: “Mong là cha đi lại được, mẹ không còn bệnh, chúng cháu được đến trường và có tiền mua bộ đồ mới đi chơi Tết”.

Bà Phạm Thị Hiệp (73 tuổi), một người hàng xóm tốt bụng hàng ngày vẫn mang đồ ăn thức uống đến, vận động chị em ở chợ quyên góp cho anh Thanh. Bà Hiệp nói: “Nhà đó thiệt là khổ cùng đường. Ngày cha nó bị nạn, mấy đứa nhỏ thất thần. Để có tiền chữa chạy, đứa con gái lớn dắt hai đứa em đi xin cùng làng, khắp chợ được 7 triệu đồng, bà con tự góp thêm được 4 triệu nữa đưa cha nó đi Sài Gòn”.

Ông Nguyễn Quốc Khanh, Phó chủ tịch UBND xã An Mỹ, cho hay: “Hoàn cảnh gia đình anh Thanh rất thương tâm. Từ khi anh bị nạn, UBND xã đã chỉ đạo Ban nhân dân thôn, các hội, đoàn thể vận động quyên góp giúp đỡ, xét ưu tiên các khoản hỗ trợ khác nếu có, mong chia sẻ với gia đình anh, nhất là tương lai học tập của các cháu”.
Number of View :01852

About FlyinDance

“I’m almost never serious, and I’m always too serious. Too deep, too shallow. Too sensitive, too cold hearted. I’m like a collection of paradoxes.” ― Ferdinand de Saussure
Bình Luận
Cơn lốc quà tặng, đồ gia dụng, công nghệ giá rẻ ...